Các cụ nhà ta có câu mà đến bây giờ tôi vẫn thấy thấm thía “dao sắc không gọt được chuôi”.Tôi là bác sĩ công tác tại một bệnh viện Trung ương lớn tại Hà Nội, thế nhưng vị trí đó cũng đã không giúp được vợ con tôi thoát khỏi bệnh á sừng, viêm da cơ địa mà tôi có dịp kể với quý vị sau đây.
Một chiều cuối thu năm 2005 vợ tôi về nhà sớm hơn thường lệ,tôi cứ nghĩ là công việc cơ quan nhàn nhã nên vợ xin vợ sớm để dọn dẹp nhà cửa,tôi đem thắc mắc ấy hỏi vợ thì vợ tôi nhăn nhó trả lời:em bị đau rát đầu ngón tay không thể gõ bàn phím máy tính được,tôi liếc nhanh xuống đôi bàn tay vợ thì thấy một vài vết nứt nhỏ ở đầu ngón tay,da bàn tay có biểu hiện thô ráp,bản năng nghề nghiệp đã cho tôi những phán đoán ban đầu đó là những triệu chứng của viêm da mà cụ thể hơn là viêm da cơ địa dạng á sừng.Tôi động viên vợ không phải lo lắng gì cứ yên tâm nhưng trong lòng tôi thì dấy nên một sự bất ổn bởi là người trong ngành tôi biết đây là một bệnh mãn tính không thể chữa khỏi hoàn toàn mà nhiều khả năng lại còn di truyền cho thế hệ sau.Tôi cẩn thận dặn vợ phải kiêng không được tiếp xúc với hóa chất tẩy rửa nhất là dung dịch cọ nhà vệ sinh và xà phòng,bất cứ khi nào tiếp xúc vơi nước phải sử dụng gang tay và khuyên vợ chưa nên bôi bất cứ một loại kem gì khi chưa biết chắc chắn đó là bệnh gì để sáng mai tôi sẽ đưa đi khám rồi mới có phương pháp điều trị thích hợp.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét